Nói xong hắn lại ném tàn thuốc ra khỏi xe.
- Còn hút thuốc cái gì, tắt mau.
Bạch Nhược Hàm mở một hộp nước hoa xịt trong xe.
- Em không được hút thuốc, vậy còn chuẩn bị cái này?
Tần Mục vô tâm hỏi một câu. Bạch Nhược Hàm động tác lập tức ngây người, Văn Nhập Hải xem xét có chút không đúng, vội vàng nói:
- Tần chủ tịch, chuyện nơi này giao cho tôi, ngài đi lại mệt mỏi nên nghỉ ngơi sớm.
Nói xong Văn Nhập Hải toát mồ hôi lạnh chui ra ngoài, hắn là người bên cạnh Tần Mục nên công phu nhìn mặt nói chuyện đã lô hỏa thuần thanh, trong lòng của hắn thầm bội phục, Tần chủ tịch này quen hồng nhan tri kỷ hắn ít biết càng tốt. Cấp dưới nên làm việc, biết rõ quá nhiều bí mật của lãnh đạo không chuẩn lúc nào đó bị lãnh đạo ném đi thì chết. Hắn liền tranh thủ móc chứng minh công tác ra treo ở trên ngực, đi tới sau lưng tên béo kia.
Lúc Văn Nhập Hải đóng cửa xe, Bạch Nhược Hàm mới hồi phục tinh thần lại, bình tĩnh đặt nước hoa ở vị trí cũ, lúc này hơi buồn vô cớ nói ra:
- Mỗi tháng đều đổi một lọ mới, nhưng hôm nay lần đầu tiên dùng tới, anh nói có phải em ngốc hay không, làm mua nước hoa lãng phí tiền, không đáng a.
Tần Mục nghe ra ý trong lời nói của Bạch Nhược Hàm, nữ nhân này này đang dùng phương thức này nói hắn những năm này nàng vẫn ngóng trông có thể ngồi cùng xe với Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970129/chuong-1203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.