Bạch Nhược Hàm hừ một tiếng, phi thường khinh thường mắt trợn trắng, nói ra:
- Chút việc này này không làm con sốt ruột, con đi tìm Tần Mục.
Tục ngữ nói là phúc thì không phải là họa, là họa tránh không khỏi, Bạch Nhược Hàm nhìn Bạch Quang Lượng sau đó rời đi.
Bạch Nhược Hàm đuổi theo Tần Mục, nói:
- Em mang anh đi nơi này.
Tần Mục cũng không cự tuyệt, Bạch Nhược Hàm lập tức dẫn Tần Mục đi bộ.
Trên đường Tần Mục nhận được điện thoại của Tần Nguyệt Sơn. Từ khi rèn luyện ở Quảng khu Châu Phổ, Tần Nguyệt Sơn quan sát tỉ mỉ, giỏi về nghe ngóng tin tức, tìm kiếm người thì càng ngày càng tinh thâm, Tần Mục dẫn hắn đi có ba ý tứ, một là kiếm chế cha con Phương gia, hai là thủ hạ của hắn không đủ, ba là năng lực của Tần Nguyệt Sơn cũng không tệ, mà điển hình một khi đã quy tâm thì khó thay đổi, đây là đại tướng không tồi.
- Chủ tịch, tôi đã nghe rõ ràng, chuyện tai nạn hôm nay và bạn của ngài bị nện xe là thủ bút của một người.
Tần Mục nhất thời hứng thú, hỏi:
- Là ai kiêu ngạo như vậy, ngay cả mặt mũi phó chủ tịch cũng không cho? Không nên nện xe bên đường a, đó là đánh mặt của tôi.
Tần Nguyệt Sơn nhỏ giọng nói cái tên, con mắt Tần Mục lập tức sáng lên, cười to nói:
- Vừa vặn, tôi đang định tìm hắn, hắn đã đưa tới cửa, rất tốt.
Tần Mục nói lời cao thâm mạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970113/chuong-1211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.