Đinh Khánh Lam cùng Khánh Chi đi hết một lượt siêu thị cũng không biết nên mua cái gì. Bản thân Đinh Khánh Lam không có kinh nghiệm, đáng lẽ ra nên đưa Lý Ngộ Tranh đi cùng luôn mới phải...
"Cái này chắc phải hỏi anh họ em thôi, anh ấy may ra biết họ thích cái gì..."
Đinh Khánh Lam thở hắt một hơi, bấm máy gọi cho Lý Ngộ Tranh. Đành phải vậy thôi chứ biết sao giờ..
"Anh vừa đi đã nhớ anh rồi sao?"
"Ảo tưởng, em hỏi anh" Đinh Khánh Lam quả thật bó tay với anh chàng này, sao trường hợp nào cũng có thể nghĩ được mấy cái này nhỉ?
"Hả?" Lý Ngộ Tranh ở bên kia vẫn đang chăm chú làm việc, nhưng không quên nghe Đinh Khánh Lam.
"Cậu mợ thích gì"
"Anh sao biết được?" Câu nói ngây ngô của Lý Ngộ Tranh khiến cho Đinh Khánh Lam như bị chặt phăng cuống họng, hóa ra anh cũng vô dụng à..
"..." Cái định mệnh...
"Đùa thôi" Hai từ thôi nhưng cũng đủ để ví như là vị cứu tinh của đời người, cô biết ngay mà! Anh đùa thôi! Lý Ngộ Tranh cười cười một hồi, rồi nói tiếp: "Mợ thì anh thấy hình như rất thích sưu tầm túi sách hàng hiệu đấy, còn cậu thì rất thích thuốc bổ"
*Rụp*
Đinh Khánh Lam quả thật là không có tình người, không thèm nói thêm câu gì mà dứt khoát cúp máy. Cô giương ánh mắt đầy thỏa mãn sang Khánh Chi, cười tươi rói rồi kéo tay nó đi.
"Gì vậy chị?"
"Túi sách và thuốc bổ, đi thôi"
Từ chín giờ sáng cho tới bảy giờ tối đều dành cho Khánh Chi, Đinh Khánh Lam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646744/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.