"Hai người nói chuyện đi, con về trước" Đinh Khánh Lam rất biết ý mà lui về trước, để lại không gian riêng tư cho hai mẹ con nhà này. Dù sao thì nhiệm vụ của cô đến đây là đã hoàn thành, cũng chẳng tốn thời gian ở lại đây làm gì. Tới công ty chơi với chồng được rồi hihi.
"Cảm ơn con" Quách Quỳnh Như nhìn Đinh Khánh Lam với ánh mắt vô cùng biết ơn, con bé này thật là tốt tính... Không uổng công khi bà đã yêu mến cô từ lần giới thiệu đầu tiên..
"Dạ không có gì. Khánh Chi, ngoan ngoãn nói chuyện nghiêm túc với mẹ em, chị đi trước đây"
"..."
Sau khi Đinh Khánh Lam rời khỏi, Khánh Chi vẫn một mực im lặng từ đầu tới cuối, dù cho bà hỏi han bao nhiêu. Quách Quỳnh Như gần như cảm thấy ngày càng bất lực, cũng không biết nên làm thế nào mới đúng.
"Ba mẹ thật sự xin lỗi, lúc đó chúng ta đã hết sức tìm kiếm nhưng không thể tìm ra con, ba và mẹ cũng rất đau khổ. Sau đó mấy tháng thì Thanh Hy xuất hiện, con bé có nhiều thói quen rất giống con, lúc đó chúng ta rất nhớ con, nên muốn nhận nuôi con bé để phần nào bớt đi sự buồn đau, thật sự ba mẹ rất vui vì con vẫn còn sống... Ba mẹ biết con đã chịu khổ rất nhiều, chúng ta thật sự xin lỗi con... Đáng ra phải tìm còn thêm nữa chứ không nên bỏ cuộc... Mẹ xin lỗi"
"..." Khánh Chi vẫn cúi gằm mặt xuống mà không dám ngẩng lên, nghe giọng nói bà run run mà vai nó cũng không kìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646740/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.