Đồ ăn được bày kín một bàn, Lý Ngộ Tranh nhìn thôi cũng đã cảm thấy no nê. Phương Trinh lau dĩa một cách khẽ khàng, rồi nhẹ nhàng cắt một miếng bít tết đặt vào đĩa của Lý Ngộ Tranh. Anh chỉ gật nhẹ đầu thay lời cảm ơn, rồi bắt đầu động đũa. Lý Ngộ Tranh banh con mắt ráng nhẫn nhịn ngồi ăn mười lăm phút đồng hồ, vẫn là quyết định lên tiếng đề nghị:
"Chúng ta có thể nói về công việc chưa?"
"Anh nói đi"
Cuối cùng cũng có thể vào thẳng vấn đề chính, lòng anh nhộn nhịp không thôi.
"Lý gia cũng được coi là lớn mạnh nhất nhì xứ Trung, chỉ vậy thôi" Lý Ngộ Tranh buông đũa, nhìn thẳng vào mắt Phương Trinh mà nói duy nhất một câu. Phương Trinh nghe xong câu này khẽ cười khẩy một tiếng, bắt đầu rơi vào trầm tư. Đẹp trai thì khỏi phải bàn, tuổi này đã dính vào làm ăn cùng với tai tiếng như vậy thì tài giỏi cũng khỏi phải nói. Đã vậy cái khí chất này... Cũng hơi bị khó tìm đi?
"Được, tôi hiểu"
Phương Trinh nhoẻn miệng cười tươi, nói rồi tiếp tục ăn.
"Vậy...?"
"Mai tôi tới kí hợp đồng"
"Tôi đem" Lý Ngộ Tranh rút từ trong túi áo ra một bản hợp đồng được anh gấp nhỏ lại thành một khối, Phương Trinh nhìn cái tờ giấy bị anh xuề xòa lôi ra kia mà không khỏi không hài lòng.
"Mai tôi tới kí hợp đồng, phải là một tờ giấy đẹp mắt" Phương Trinh không nhìn quá ba giây, nói rồi không nhanh không chậm lấy giấy lau miệng. Sự quý tộc của cô ta toát ra từ từng cử chỉ, thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646718/chuong-103.html