"Có chuyện gì thế?" Đinh Khánh Lam từ ngoài đi vào, trên tay là một bình nước lọc. A, hóa ra là cô đi lấy nước.
"Đau" Triệu Hoàng Sinh vẫn cứ kêu than luôn miệng, bên cạnh vẫn là Khánh Chi đang luống cuống tay chân. Đinh Khánh Lam vội vã đặt bình nước lên bàn, chạy tới bên cạnh xem xét tình hình.
"Cậu sao thế?"
"Cút" Bàn tay Đinh Khánh Lam vừa chạm vào tóc của Triệu Hoàng Sinh liền bị cậu hất ra không một chút thương tiếc. Triệu Hoàng Sinh một mực ôm lấy Khánh Chi khiến cả hai người đều cảm thấy rất đỗi kì lạ? Khánh Lam chạm vào thì đuổi "cút"? Mà Khánh Chi thì lại cứ khăng khăng ôm lấy? Thế này là thế nào?
Cùng lúc đó tại chỗ của Lý Ngộ Tranh, anh một thân uy mãnh ngồi trên chiếc ghế được đặt cách ở trong phòng giam. Trạch Thanh Hy đầu tóc rối bù như một con điên, chân tay dù được thả nhưng lại chẳng thế hành động được gì? Lý Ngộ Tranh mặt lanh tanh không xúc cảm, Trạch Thanh Hy nhìn anh mà mặt tái mét.
"A Tranh... Anh... Anh họ... Làm ơn.. Thả em ra.. Tha cho em.."
Gì? Cô ta vừa gọi anh là cái gì? Anh họ? Ha, cô ta còn coi anh là anh họ hay sao? Vậy là cô ta đã tính giết chết chính cháu họ của mình hay sao?
"Tha? Vậy hôm qua cô có chút suy nghĩ gì gọi là tha cho con tôi không?" Lý Ngộ Tranh khi nhắc tới chuyện này, ánh mắt lại càng thêm căm phẫn. Con anh mà có mệnh hệ gì, thì có lẽ bây giờ đến hiện diện trên trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646705/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.