"Ha..."
Đinh Lý cùng Lý Ngộ Trình còn đang hoang mang, quan khách cũng bắt đầu rầm rộ trách móc. Bỗng Khánh Chi như phát hiện ra gì đó, cả người phóng như bay vào trong đám đông. Khoảng chừng ba giây, liền lôi Phùng Phương Linh từ đó đi ra. Nó nhìn thấy rồi nhé.
Phùng Phương Linh liên tục giãy giụa để có thể thoát ra, Khánh Chi lại càng mạnh tay hơn. Trạch Thanh Hy trợn mắt, mồ hôi mồ kê tuôn ra như suối. Con ngu Phùng Phương Linh, tại sao lại có thể để cho con nhãi ranh này bắt được cơ chứ!
Chính tay Khánh Chi thò vào túi sách của Phùng Phương Linh, lôi ra một gói thuốc nhỏ. Nó ném qua cho Lý Ngộ Tranh, anh cũng nhanh tay bắt lấy. Một gói màu bạc, trông thật kì lạ, nhìn một hồi vẫn chẳng nhận ra được đây là loại thuốc gì?
"Tôi có thể xem không?" Trạc Minh Thiếu cất tiếng đề nghị, ông ta ít nhiều cũng đã từng học qua chuyên môn này, nên chắc cũng có thể nhận biết. Lý Ngộ Tranh gật đầu, đưa gói thuốc trên tay cho Trạc Minh Thiếu. Ông ta mở gói thuốc ra, nhìn những bột trắng trong tay mà chân mày cứ ngày một co chặt lại. "Đây là một loại thuốc khá độc hại, xuất phát từ phương Tây. Khi uống vào sẽ ảnh hưởng đến nội tạng, đặc biệt với những ai mang thai, thai nhi sẽ bị đốt cháy trong một giờ"
Những con mắt xung quanh đều trở nên hoảng hốt, Trạc Minh Thiếu lại nhìn xuống ly nước bị đổ khi nãy. Mọi con mắt đều theo hướng của ông mà nhìn theo. Từ màu rượu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646701/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.