"Dậy thôi" Lý Ngộ Tranh vỗ vỗ vào vai Đinh Khánh Lam, cô nàng dụi dụi mấy cái nhưng vẫn không chịu dậy. Sau một hồi chật vật với con lười này, cuối cùng cũng lôi cổ nó dậy được rồi. Đinh Khánh Lam phụng phịu vì bị đánh thức, nhưng khi nhìn thấy đồ ăn trước mắt lại bừng tỉnh, vồ vào ăn như chết đói. Lý Ngộ Tranh dở khóc dở cười, lặng lẽ nhìn cô ăn bán sống bán chết. Ăn muộn một chút thôi mà, anh cũng có thấy đói lắm đâu mà sao cô giống như là bị bỏ đói ba ngày ba đêm rồi vậy?
"Anh ăn đi" Đinh Khánh Lam xiên cho anh một miếng bò bít tết, đưa sẵn lên miệng đút cho anh. Lý Ngộ Tranh phì cười, anh còn tưởng cô nàng sẽ lại quên anh như bao lần chứ?
"Thôi em ăn đi, anh để bụng về ăn cái khác"
"Hả? Anh ăn gì thế?" Đinh Khánh Lam sáng bừng con mắt, đôi mắt long lanh nhìn Lý Ngộ Tranh.
"Ăn em"
"..."
Ăn cô? Goắt đờ lợn, cô quên mất! Khi nãy tại muốn anh bình tĩnh mà cô lỡ lời mất tiêu huhu. Nhưng thôi kệ đi, ăn đã. Lý Ngộ Tranh không phiền đến Đinh Khánh Lam, thong dong ngồi vắt chéo chân đọc tài liệu.
"Ăn xong chúng ta về được rồi" Lý Ngộ Tranh mắt không rời khỏi những con số trước mắt, lên tiếng nói với cô. Đinh Khánh Lam cũng chỉ thuận miệng đáp "ừ" một tiếng. Đồ ăn nhanh chóng được cô chén sạch, những thứ bừa bộn trước mắt cũng thoáng chốc đã có người dọn đi.
Việc ở công ty hôm nay cũng chỉ có thế, nên hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646664/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.