Lý Ngộ Trình liếc nhìn cậu con trai với anh mắt khinh thường, anh thấy vậy hậm hực hồi phịch xuống.
"Ba quản vợ ba đi"
"Vợ tôi là mẹ anh" Lý Ngộ Trình cầm lại tờ báo lên, không thèm ngó ngàng gì đến Lý Ngộ Tranh, chỉ buông một lời.
"Ba..."
Ở trong bếp, Quách Yến Trang dạy Đinh Khánh Lam một cách vô cùng hăng say. Hăng say đến từng thìa muối.
"Con cho hai thìa muối đi"
"Dạ"
"Cái này nửa thìa thôi"
"Dạ"
Rồi Đinh Khánh Lam lại giúp bà cắt hành, nước mắt nước mũi tèm lem, tuôn ra như suối. Quách Yến Trang thấy vậy ân cần cầm lấy con dao, cắt vô cùng thành thạo, không hề chảy một giọt nước mắt nào.
"Dì ơi"
"Sao con"
"Có thể để con nấu sườn sào chua ngọt không, dì chỉ cần hướng dẫn cho con thôi." Hihi, đây chính là món mà Lý Ngộ Tranh thích nhất. Có thể cô không biết nấu ăn, nhưng món anh thích cô nhất định phải học được.
"Được chứ, lại đây..."
Vậy mà món sườn sào đã ra đời... Hm, không được ok cho lắm thì phải. Nhưng mà kệ đi, lần đầu làm như vậy là tốt lắm rồi chứ bộ. Nó chỉ hơi ngọt quá một chút, và đảo không được đều tay thôi ahii.
Một bàn ăn đầy đủ được dọn ra, Lý Ngộ Tranh cũng đã gọi "ba mẹ vợ" tương lai qua từ khi nào. Cả nhà cứ vậy quây quần bên nhau.
"Gì đây?" Lý Ngộ Tranh cầm đĩa sườn sào lên, đưa lên mũi hít hít mấy cái: "Mẹ à, con gây thù với mẹ sao?"
Đinh Khánh Lam "..." Dù sau này anh có năn nỉ, tôi cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646660/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.