Hết sự kinh động này đến sự kinh động khác, Thạch Sanh mang đến cho người ta cảm giác lực lượng tuyệt đối, Tiêu Mạt thì mang lại sự biến ảo và nguy hiểm của nhẫn giả.
Những mới chỉ là hai trận đầu, nên khiến mọi người trông đợi hơn liệu có sự kinh động nào nữa không??
Khải Đức đứng dậy phủi phủi đít quần cười nói:
- ta có chút không chờ đợi được nữa, công tử lần này tới lượt ta được không??
- nếu đã muốn vậy đi đi.
Gióng thấy hắn nôn nóng như vậy thì cũng không ngăn cản phẩy tay cho phép hắn đi.
Khải Đức được cho phép bèn giắt chiếc rìu lên lưng, vũ xí xuất hiện phía sau hắn hơi chùng chân cả người bắn mạnh lên không trung, để lại hai vết chân lún sâu dưới mặt đất.
Hắn dừng lại nơi trung tâm, đôi cánh phe phẩy khiến thân thể cao lớn lơ lửng, lấy bầu rượu nơi hông mà nhấm nháp, mắt nhìn về phía Tán tu chờ đợi.
Tượng Thạch cùng mấy người Bá Nhan nhìn nhau đang tính toán người nào xuất tràng thì đã thấy Khải Đức đứng chờ, Tiểu Tam nhìn dáng vẻ Khải Đức thì cười cười nói:
- nhị ca, chư vị lần này để ta đi.
- được đệ đi đi, cẩn trọng một chút.
Tượng Thạch đồng ý, lúc trước phong cách cuồng dã của Khải Đức hắn cũng đã thấy, ở đây còn Tiểu Tam Tượng Thanh với Thao Sảng nhưng Tiểu Tam cũng đúng là người phù hợp.
Tiểu Tam hơi gật đầu với mọi người rồi quay người đằng không tới chỗ Khải Đức, Tiểu Tam hơi chắp tay:
- Tượng Tam mong huynh đài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-giong-tai-tu-chan-gioi-xung-thien-chi-lo/1646002/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.