Đợi Hoắc Kỳ đi một lúc lâu mọi người mới quay trở lại chuyện của mình đang bàn bạc dở dang khi trước, Gióng nhìn mọi người, ba người hiểu ý tạo nên ba bức màn chướng cách âm ra xung quanh để đề phòng việc bị người nghe lén.
Tiêu Mạt nói ra suy nghĩ của lúc nãy tò mò:
" công tử, chư vị là người tông môn nào sao?"
Gióng cười nói:
" chúng ta là người Việt tông, tông môn nhỏ thôi những người bên ngoài đến như các ngươi chưa biết đâu."
Tiêu Mạt cùng mẫu tử Thu Mai nhìn nhau, thầm nghĩ phải nhớ kĩ danh tự này, tuy nói là tông môn nhỏ nhưng có những người này thì một ngày nào đó danh chấn là điều dễ hiểu.
Gióng ngẫm nghĩ đôi điều rồi nhìn Tiêu Mạt nói:
" ta nghĩ ngươi đang bị truy nã mà vẫn ở lại thành Lam Nhiên này, hẳn là vì có í định với Hồi Nhục đan sẽ được đấu giá mấy ngày sau này đi "
Tiêu Mạt nhìn vị công tử nhỏ tuổi này kinh ngạc không thôi gật đầu:
" công tử, tuệ nhãn như đuốc quả thật ta và Nương từ muốn nắm vào trong tay thứ này để có cơ hội chữa trị cho Thi Nguyệt."
Khải Đức cầm vò rượu nốc một hơi cười nói: " haha... Và ngươi không định mua đúng không??"
" cộc"
" ái"
" con ngồi yên mà nghe đi, mà ta đã nói bỏ bớt rượu đi"
" vâng, vâng"
Hai cha con Thạch Sanh khiến mọi người vui vẻ thoải mãi hơn, Tiêu Mạt gật đầu:
" đúng là không định mua, chúng ta không có nhiều tiền đến thế, nhưng bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-giong-tai-tu-chan-gioi-xung-thien-chi-lo/1645981/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.