Trúc gia trang vẫn mang một mảnh bình dị, nhẹ nhàng. Nơi đây dường như còn yên lặng hơn khi mà những hài tử đã được thu vào Việt tông tu luyện từ lúc bẩy tuổi khi mà đã xác định được linh căn trong cơ thể.
Thanh Hà ngồi diệt lụa bên hiên nhà ánh mắt đôi khi lơ đễnh nhìn xa xăm, nhi tử nàng đi đã được một tuần lễ. Đây là lần đầu tiên nàng xa con lâu như vậy. Ngôi nhà dường như lạnh lẽo hơn khi thiếu đi tiếng cười đùa của con trẻ, nàng có đôi chút không quen thuộc.
Nàng dừng đưa thoi, đứng dậy mắt nhìn qua rừng trúc, trên khuôn mặt xinh tươi hiện lên nụ cười như mùa xuân mới chớm, làn gió như kẻ thích đùa làm tà áo bay bay.
Thiếu nữ bế trên tay một tiểu hài đồng từ trên cao hạ xuống sân nhà, tiểu hài đồng vui vẻ nhảy xuống đất giang hai tay chạy về phía nàng líu lo:
" Mẫu thân, minh minh về rồi!"
Thành Hà đưa tay đón nhi tử vào lòng, nàng ôm thân thể nhỏ bé ấy thật chặt, khẽ hít hà mùi hương trên mái tóc, nàng thơm nhẹ lên vầng trán, nàng nói giọng hiền dịu:
" uh! Minh minh đi chơi có vui không?"
Gióng cảm nhận sự thân thuộc trong lòng mẫu thân, thật ấm áp " minh minh vui, nhưng rất nhớ người"
" mẫu thân, cũng rất nhớ minh minh " nàng thủ thỉ
Nhìn thấy trong sân thiếu nữ lạ mặt đang đứng nhìn hai mẫu tử mình. Thanh Hà cảm nhận được hơi thở yêu khí cường đại của yêu thú nguyên anh trung kỳ hơi ngạc nghiên Việt tông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-giong-tai-tu-chan-gioi-xung-thien-chi-lo/1645952/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.