Bảy đạo hồng tuyến như thiểm điện lao tới, huyết y giả lộ ra sát cơ nồng đậm, khóe miệng nở nụ cười lạnh lẽo.
Thế nhưng mà, những tưởng ma trảo ngay lập tức sẽ phanh thây đối phương nào ngờ trước khi đắc thủ thì một đạo thân ảnh giống như từ hư vô hiển hiện. Đó là một nam tử mặc y phục màu xám, khí chất như thiên tiên, gương mặt anh tuấn còn vượt qua cả Mạc Thiên Sinh.
“Thiên Sinh. Đừng bỏ lỡ bất kỳ một động tác nào của vi sư.”
Mạc Thiên Sinh ngơ ngác nhìn thân ảnh trước mặt. Chẳng biết vì điều gì hắn cảm thấy đối phương trở nên vĩ ngạn, bóng lưng kia đủ để gánh toàn bộ thế giới.
“Vâng. Sư phụ.” Mạc Thiên Sinh chậm rãi đáp lời, tinh quang trong mắt rạng rỡ đến tận cùng. Dù bây giờ Trác Phàm đã khôi phục lại diện mạo vốn có khiến hắn lạ lẫm nhưng giọng nói kia thì sao có thể không quen cho được.
Đôi môi khẽ cong, Trác Phàm ngẩng đầu nhìn bảy tên tu giả đang tới gần, cánh tay chậm rãi nhấc lên.
Chỉ một động tác nhẹ nhàng như vậy nhưng xung quanh tại thời khắc ấy bỗng xuất hiện ba động khủng bố. Khắp bốn phương tám hướng, hàng nghìn hàng vạn đóm sáng ngưng tụ đem phạm vi trăm trượng đều trở nên lóa mắt.
Phương viên, à không, phải gọi là đống phế tích từ những trận chiến trước đó vốn dĩ đã hoang tàn vậy mà giờ khắc này hoàn toàn tan biến. Mọi thứ trở thành cát bụi, chỉ có ánh sáng vẫn đang ngự trị soi sáng thương khung. Thậm chí, bầu trời ban
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-gioi-chi-chien/372109/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.