Đi từng bước trên đường, những ký ức ngày xưa cứ tựa hồ hiện rõ mồn một trước mắt Mạc Thiên Sinh. Hắn thẩn thờ như kẻ mất hồn kéo lê đôi chân nặng nề cùng với Huyền Trọng Giáp trên người.
Trác Phàm ở một bên thấy thế bèn lên tiếng hỏi: “Lại hoài niệm sao?”
“Không ạ. Đệ tử chỉ đang nghĩ làm cách nào để gỡ xuống hai từ ‘phế vật’ mà thôi.”
Trác Phàm bất giác bật cười trước lời nói của Mạc Thiên Sinh: “Thiên Sinh, ngươi thật sự nghĩ bản thân là phế vật sao?”
“Đệ tử đương nhiên không nghĩ thế…”
“Vậy là được rồi.”
Trác Phàm đột nhiên cắt ngang: “Ngươi đừng quên bản thân đã mang năm trăm cân vẫn dễ dàng đánh bại Mạc Thiên Thanh. Hiện giờ, nếu không gặp tên yêu nghiệt nào thì ngươi có thể hoàn toàn tự tin trong cùng cấp không có đối thủ.”
Lời của Trác Phàm nói không sai, tuy nhiên đó là trong phạm vi cảnh giới Tụ Khí mà thôi. Phải biết càng lên cao thì chênh lệch sẽ càng lộ rõ. Có thể bây giờ Mạc Thiên Sinh đủ mạnh để dùng một chọi bốn nhưng với tình trạng tu vi tăng tiến chậm chạp thì cũng sẽ có lúc hắn đến bình cảnh mà thôi.
Tất nhiên, Trác Phàm là người hiểu rõ nhất điều đó nhưng mà những lúc đệ tử nản lòng hắn làm sao nói ra sự thật ấy đây. Bản thân hắn cũng cực kỳ buồn rầu, cứ tình trạng thế này, muốn khôi phục tu vi như ban đầu chỉ sợ là điều viễn vông.
Bởi vì cấm lệnh ở đế đô mà con đường hôm nay cực kỳ vắng vẻ, thậm chí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-gioi-chi-chien/372092/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.