Sáng hôm sau, Mạc Thiên Sinh đã kết thúc minh tưởng. Với những trải nghiệm còn ở Hoàng Liên Sơn, hắn đã học được cách tự trị thương cho mình. Nhưng mà dù sao chỉ mới qua một đêm thì làm sao khỏi hẳn được.
Xương vai đã được nắn lại vị trí cũ, đồng thời Mạc Thiên Sinh cũng dùng nguyên lực ghép lại phần xương vỡ nát. Cái hắn cần làm chính là chờ đợi thời gian để khôi phục.
Chẳng qua điều này chỉ sợ khó lại càng khó, bởi vì lúc này đây Huyền Trọng Giáp đã phát huy tác dụng. Một nghìn năm trăm cân không phải là một con số nhỏ đặc biệt là trong lúc phần vai gồng gánh đang bị thương như vậy.
Thế nhưng Mạc Thiên Sinh vẫn cắn răng chịu đựng. Hắn không muốn để sư phụ biết ngày hôm qua bản thân đã trải qua chuyện gì. Một khi Trác Phàm hay tin thì thể nào cũng đi tìm hai người Mạc Thế Đông tính sổ sách. Đây không phải bao che khuyết điểm mà là dẹp bỏ hậu hoạn về sau.
Nghĩ như thế, Mạc Thiên Sinh chỉ đành cố gắng nhịn cơn đau âm ỉ. Hắn nuốt một viên đan giảm đau sau đó mở cửa ra ngoài.
Trác Phàm từ rất sớm đã đứng ở phía trước, mà không, nói chính xác phải là trên nóc nhà. Bây giờ hắn có thể thi triển những thức khác ngoại trừ Thần Nhãn nhưng chỉ giới hạn một đến hai lần vì thế hắn vẫn đang tu luyện Bạch Quang Thần Đồng nhằm tích lũy tinh thần lực mỗi ngày.
Mạc Thiên Sinh nhìn thấy cảnh đó, gương mặt cố gắng hiện nét tự nhiên hết mức có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-gioi-chi-chien/372088/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.