Mười ngày sau, Mạc Thiên Sinh vẫn như mọi hôm kiêng trì luyện tập. Hiện tại hắn đã dần làm quen được với phụ trọng một nghìn năm trăm cân, dù là vậy nhưng mỗi bước di chuyển vẫn rất nặng nề, thậm chí nền gạch ở ngoài sân đều có dấu hiệu nứt vỡ. Thiên Sinh Thương Hội cũng vì thế mà đã thay đổi loại tốt hơn.
Hôm nay Mạc Thiên Sinh không tu luyện, hắn mặc một bộ y phục mới toanh. Đầu tóc được cột lại gọn gàng, chiếc áo dài màu xanh kéo dài xuống tận chân được một cái đai lưng buộc lại ở ngang eo. Trên cổ hắn mang một sợi dây chuyền hình giọt nước màu xanh ngọc.
Khác với bộ dáng cà lơ phất phơ giống như sư phụ Mạc Thiên Sinh thường ngày. Phong thái tuấn lãng, khí chất xuất trần là những gì người khác nhìn vào có thể nhận xét về hắn ngay lúc này.
Mạc Thiên Sinh đi ra đại điện, có lẽ vì diện mạo tương đối xuất chúng cùng chiếc mũi cao kia lại thêm ăn mặc tươm tất khiến cho thị nữ đi ngang qua đều nhịn không được mà dừng lại nơi hắn nhiều hơn một chút để gương mặt thoáng đỏ rồi thẹn thùng cúi đầu.
Hắn đi tới trước một căn phòng nhưng không đẩy cửa mà chỉ đưa tay nhẹ nhàng gõ: “Sư phụ.”
Trác Phàm từ trong phòng đi ra. Trái với Mạc Thiên Sinh ăn mặc gọn gàng, đầu tóc của hắn có vẻ chỉ được buộc lại sơ sài, áo quần lượm thượm. Khi vừa nhìn thấy Mạc Thiên Sinh ở trước mặt, hắn thoáng kinh ngạc.
“Ái chà. Gì đâu. Hôm nay ngươi muốn đi kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-gioi-chi-chien/372084/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.