Mặt trời dần dần xuống núi, ánh chiều tà hắt lên bầu trời khiến đám mây trắng bị nhuộm thành một màu đỏ như máu. Bóng đen của những con quạ kêu thất thanh bay qua tựa như phát hiện ra xác linh thú bên đường mà xông vào mở tiệc.
Mạc Thiên Sinh thu hồi Tiểu Dạ, lê thân thể mệt nhọc trở về. Không hiểu vì sao, ngày hôm nay hắn cảm thấy bản thân đặc biệt lạ lùng, tim đập nhanh và mạnh như có gì đó nôn nao.
Trên đường về, Mạc Thiên Sinh băng qua con phố hằng ngày nhưng những người ở đây có gì đó khang khác. Bọn họ nhìn hắn, không ngừng bàn tán với nhau.
“Mau mau. Hướng này.”
Đúng lúc ấy, Mạc Thiên Sinh chợt nhìn thấy vài người đang hối hả mang một lão ẩu đang thổ huyết đi ngang.
“Từ lão bá?”
Mạc Thiên Sinh vội vàng chạy lại: “Có chuyện gì thế?”
Một người trong số đó nhìn Mạc Thiên Sinh một cái sau đó đáp: “Từ lão bị người khác đả thương. Mà lại, sao công tử còn ở đây?”
Mạc Thiên Sinh ngơ ngác không hiểu tình huống: “Ta mới trở về. Mà tại sao ta lại không được ở đây?”
“Nếu vậy thì công tử mau chóng trở về đi. Bây giờ thương hội đang loạn hết cả rồi.” Người kia nói.
Mạc Thiên Sinh nghe vậy, bất an trong lòng càng dâng lên. Hắn không chút do dự phi tốc chạy đi.
Đứng trước cửa lớn nhìn đại môn phá hỏng, Mạc Thiên Sinh run rẩy thân thể từng bước đi vào. Đập vào mắt hắn là cảnh máu tươi khắp nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-gioi-chi-chien/2338611/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.