“Ngươi nói rằng sẽ giết kẻ thù trước khi hắn ta có ý định ra tay với những người xung quanh ngươi sao? Trong khi ngươi bản thân ngươi còn chưa từng bị vấy máu ư?”
Nghe Trác Phàm nói thế, Mạc Thiên Sinh càng thêm chắc chắn một việc ở quá khứ. Quả nhiên lúc ấy người giết Trình Cân chính là sư phụ của hắn.
Nói trắng ra, ý nghĩa trong lời của Trác Phàm chính là ‘dù ngươi có nói miệng thì cũng chẳng có gì đảm bảo ngươi sẽ làm được’.
Những ngày sau đó Mạc Thiên Sinh đã luôn hồi tưởng lại, đống ký ức mơ hồ liên tục chồng chéo vào nhau khiến hắn nửa tin nửa ngờ như lạc vào sương mù. Cho nên bây giờ khi được khẳng định thì hình ảnh khi đó đã hiện rõ mồn một.
“Đi ra ngoài.” Trác Phàm trầm giọng quát.
“Sư…Sư phụ. Đệ tử…”
“Đi ra ngoài.” Trác Phàm không kiêng nhẫn nói lại lần nữa.
Mạc Thiên Sinh nhìn Trác Phàm dùng ánh mắt lạnh tanh nhìn mình, bất giác như có một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng. Hắn biết trong thời khắc này nếu như nói thêm gì nữa thì rất cả thể phải hứng chịu cơn phẫn nộ từ Trác Phàm
Thế rồi Mạc Thiên Sinh chầm chậm đứng dậy hành lễ sau đó ra ngoài.
Cánh cửa chầm chậm đóng lại, Mạc Thiên Sinh thở dài một tiếng rời đi. Đúng như Trác Phàm đã nói, nếu như những lời vừa rồi chỉ dừng lại ở suy nghĩ thì hắn vẫn chưa thể hiện đủ quyết tâm.
Bên trong căn phòng, Trác Phàm lại nằm trên giường gác tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-gioi-chi-chien/2338601/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.