Bây giờ Hoắc Lân ở một nơi, tối tăm sâu thẳm trong đó có vô vàn vũ khí....nào là súng nào là khiên, kiếm,giáo, thương, quyền trượng, sách phép,quyền sáo( găng tay chiến đấu),trảo( vuốt),......
Món nào món đấy mỹ lệ động lòng người, sức mạnh thì khó có thể coi thường bất quá trong mắt hắn chỉ là vẻ ngoài thì chưa đủ! Hắn muốn cái mạnh hơn, nhanh hơn, sắc bén hơn vũ khí.
Phải nói là ngủ dậy liền nằm ở đây, kiểm tra trong balo thì có một số món cùng đồ ăn đủ dùng trong 1 tháng! Và mấy vạn bình huyết.
Hắn bắt đầu đi vào, đi càng vào sâu Hoắc Lân càng thấy có gì đó càng lúc càng đè nặng hắn nhưng hắn chẳng tỏ ra sợ hãi mà từ từ đi vào trong. Đi càng sâu, trọng lực càng lớn, càng lúc muốn khó thở, nhưng hắn vẫn đi vào, đổi lại là người khác sợ rằng đã chạy mất rồi.
Hoắc Lân một bên đi, một bên cấp tốc thích ứng trọng lực. Trong miệng niệm luyện thể pháp quyết từ lúc còn là tu chân. Rồi hắn lại cảm giảm tự lúc nào đã dần nhạt đi, sức khoẻ của mình lại khoẻ hơn.
Hơn nữa hắn có lẻ đại khái đoán được rằng mình chỉ đi vào được 1 lần. Chủ yếu chọn cho hắn phù hợp vũ khí.
Đã không cảm giác hắn đi vào tiếp càng sâu thẳm....Áp lực không ngừng rèn luyện thân thể của hắn. Nếu ngươi hỏi đau hay không đau? Đau chứ, đau lắm nhưng hắn chả nhăn một cái. Đây là điều hiển nhiên thôi! Lúc ở tu chân giới hắn bị tra tấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-de-ma-than-he-thong/3194107/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.