-Uây! Quá tay rồi!
Hoắc Lân thổi lên mình cái đôi tay bốc hỏa bình tĩnh nói.
-Kệ vậy! Dẫu vẫn có lộc ăn!
Hoắc Lân bắt đầu nổi lên ăn mỹ thực tâm tư.
Sau đó lại mấy cái xác cấp tốc róc thịt.
Hắn thái nhỏ từng miếng thịt ra rồi đấm cho nó mềm dai,săn chắc!
Sau đó hắn lấy những khì dị gia vị cho ướp vào chung với thịt rết.
Xa xa bên hoài Partas clan cùng Esdeath càng thêm sợ hãi hít một tràng khí lạnh.
-Thực lực quá mạnh mẽ! Đến tâm tư nấu ăn mùi hương sẽ hấp dẫn cấp cao hơn nguy hiểm chủng,chả nhẻ hắn không sợ sao?
Còn Hoắc Lân thì vẫn một bộ mặt không quan tâm bất cần đời.
Sử dụng thịt rết để nấu mỹ thực trong đó có rết chiên.
(Hoặc xem như tôm chiên giòn)
Nấu nướng hoàn tất Hoắc Lân lấy một miếng gặp thử!
-Thì ra mùi vị cùng tôm không có gì khác biệt! Thế nhưng có độ mềm dẽo thay vì ăn vào khô khan! Đúng là tái sinh sinh vật hương vị nó khác.
( Có cường lại lực tái sinh thì thịt thường rất là ngon và bổ,trừ con đỉa ra thì không nên ăn)
(Tái sinh sinh vật thịt thì muốn ăn phải nướng kỹ,và bụng có nguồn axit mạnh để tiêu hóa,vì nếu như không đủ sức tiêu hóa thì bản chất chúng sẽ hồi sinh trừ khi đem linh hồn chúng hoàn toàn tiêu diệt)
(Nên ăn thì có chết và tiến hóa là 50/50)
Thế nhưng con rết mà hắn nấu kiểu gì cũng không thể tái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-de-ma-than-he-thong/3194059/quyen-1-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.