Hoắc Lân lần này tự thân mình đi thám hiểm.
Nhưng có thể tạm thời bỏ lại Lam Ngân,vì chả biết khi nào về!
Một phần vì để có thể nấu ra món ăn mới.
Một phần là để cua Bích Cơ.Sau khi trở về tinh đấu đại sâm lâm.
Phải biết sống lâu hồn thú không chỉ có Hoán Khê một người,tinh đấu đại sâm lâm thực chất cực kì đại đâu.
Hoắc Lân đi về phương tây.
Du ngoạn biết bao cơn núi và gặp rất nhiều loại hồn thú, đáng yêu hồn thú? Bắt về nuôi! Hung dữ ăn người hồn thú? Xin lỗi ta chém ngươi!
Mà cũng nhờ đó mà hắn tìm được một cây hồn đạo thụ.
Trên cây còn có mọc vài trăm khỏa quý hiếm hồn đạo quả đâu!
Nói đùa đem ngươi trực tiếp tăng tới hồn tôn chứ,chẳng qua là giấu quá kỹ thôi.
Về số lượng hồn đạo quả thì chỉ còn một cây cuối cùng này.
Nếu bán đấu giá một quả thì chắc chắn phát tài....vài tấn bạch kim hồn tệ chả chơi....vì độ hiếm hoi của nó quá ít.
Thứ nhì Hoắc Lân sử dụng Sharingan và thánh nhãn thần mâu võ hồn để dò xét đấy,thực thì không hề khó thế nhưng là nó là một cái bảo tàng sâu trong lòng đất khoảng 100 km vuông!
Mà dưới đó trên nền đẩ thì có các loại hồn thạch chuyển dời ánh sáng mặt trời tự nhiên xuống.
Kể ra thì nó dưới một cái hồn thạch mỏ quặng,chỉ là nơi này quá xa và quá nguy hiểm nên chả có cái hồn thú hay cái nhân loại nào dám bén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-de-ma-than-he-thong-thanh-de-chi-dao/2312546/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.