Đám quần thần vẫn không rời đi, quỳ trước sân của Yên Ba Trí Sảng điện. Họ dập đầu đồng loạt khẩn xin Hoàng đế lộ mặt. Lan Nhi đứng trước đám quần thần ra lệnh họ trở về. Mục Ấm đứng đầu liền lên tiếng: “Quý phi nương nương, đây là triều đường. Không phải chuyện của nữ nhân”
Lan Nhi nhoẻn môi cười lạnh, chiếc trâm hồ điệp vờn hoa trên búi tóc khế đong đưa. Nàng hút vào một hơi, từ từ cho khí dồn ở trước ngực thả ra, nói: “Thượng thư đại nhân, ngài nói không sai, đây là triều đường. Nhưng Vạn Tuế gia là phu quân của ta, ta chỉ đang chăm sóc cho phu quân của mình”
Mục Ấm vẫn không có dấu hiệu dừng lại, nghiêm mặt, đáp: “Nếu như Quý phi chỉ làm đúng chức trách là chăm sóc sức khoẻ cho Vạn Tuế gia thì chúng thần không có gì để nói. Nhưng Quý phi à, nương nương có làm đúng chức trách của mình không”
Nghe đến đây, Lan Nhi có chút sững người. Nàng cố gắng giữ nét bình tĩnh trên gương mặt, thản nhiên cười, nói: “Ta đã làm gì vượt chức trách, xin đại nhân chỉ điểm”
Mục Ấm như đã được nghe lời muốn nghe, liền lấy trong tay áo một bản tấu chương, hắn dùng hai tay dâng lên cho Lan Nhi. Lan Nhi liếc mắt ra hiệu cho Đức Hải lấy đến cho nàng. Nàng từ từ mở ra xem, đây là bản tấu chương nàng đã phê duyệt qua. Chỉ khác là vài chỗ nàng viết lại được khoanh vùng lại. Lan Nhi nhất thời hiểu ra chuyện gì, nàng vờ như không có gì, nói: “Mục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-cung-bi-su/3628576/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.