Lan Nhi nép người vào hòn non bộ, cố gắng lắng nghe thật kỹ những gì Mân tần và tên thị vệ kia nói. Mân tần lén nhìn quanh, nàng ta tự thấy đã an toàn, mới nói: “Hoài ca, huynh gọi ta ra đây là có chuyện gì”
Trương Hoài tiến đến cầm chặt lấy tay Mân tần, vừa như âu yếm vừa như thành khẩn: “Diệp Nhi, muội nói thật với ta đi. Có phải đứa bé trong bụng muội là của ta đúng không”
Lan Nhi chút thảng thốt, chuyện kinh thiên như vậy mà Mân tần cũng dám làm. Nàng nhất thời giật mình, cố gắng đưa hai tay bịt chặt miệng để không một âm thanh nào có thể phát ra. Trương Hoài đưa tay đặt lên bụng của Mân tần. Nàng ta lo sợ mà gạt tay hắn ra, nói: “Hoài ca ca, huynh nói không sai đây đích thực là con của hai ta”
Trương Hoài nghe được vừa vui lại càng sợ. Hắn biết bản thân vốn đã sai, nay lại còn để lại một hậu hoạ lớn đến như vậy. Trương Hoài suy nghĩ một lúc, lại nói: “Diệp Nhi à, chúng ta vốn dĩ đã làm sai rồi, nay lại gây ra họa lớn như vậy… Diệp Nhi à, muội theo ta đi, chúng ta cao chạy xa bay, rời khỏi nơi đầy thị phi này”
Mân tần có chút do dự, nàng ta không dễ dàng gì mới có thể đạt đến vị trí như hiện tại, làm gì có chuyện nói bỏ là bỏ cơ chứ. Nàng ta xoa xoa cái bụng hơi nhô cao của bản thân, lại nhìn Trương Hoài, nói: “Hoài ca ca, ta với huynh giờ đã không còn như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-cung-bi-su/3505465/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.