Thai tượng của Lan Nhi có chút kì lạ, Hoàng đế ở lại Thọ Khang cung với nàng. Lan Nhi tựa lưng vào gối hoa, từng lớp chăn dày dặn đắm lên người nàng. Than Hồng La trong điện cũng phải đốt đến tận năm, sáu lò than, nội điện như một nơi trái ngược hoàn toàn với cái rét thấu xương bên ngoài. Hoàng đế đến cạnh giường, ngồi bên nàng. Ánh mắt hắn tràn đầy sự ấm áp và dịu dàng khiến trái tim lạnh lẽo giữa tháng ngày phải gánh vác hài tử này. Hoàng đế ân cần nắm lấy tay Lan Nhi, nhẹ nhàng vỗ lên tay nàng, nói:" Nàng thấy thế nào rồi, đã đỡ hơn rồi chứ".
Lan Nhi cười, đưa tay vén gọn tóc mai ra sau mang tai, cất giọng nhẹ nhàng:" Nhờ ân phúc của Tứ lang, Lan Nhi may mắn nhận được hoàng ân đã đỡ hơn nhiều rồi ạ".
Hoàng đế vuổ nhẹ lên bụng Lan Nhi, áp tai vào, bảo:" Tiểu hài tử à, con thấy rồi đấy, ngạch nương mang thai con khổ sở thế nào rồi đấy. Sau này lớn lên phải hiếu thuận với ngạch nương đấy".
Bỗng nhiên trong bụng lại như nhói lên, Hoàng đế giật mình, chỉ tay vào bụng Lan Nhi, không kìm được mà cười lớn:" Chà! Tiểu tử này có khí thế đấy chứ, trẫm dặn dò nó vài câu lại vung chân đạp ngạch nương nó thế sao. Tiểu tử này cũng ngang bướng đấy".
Lan Nhi nhìn vẻ hứng thú của Hoàng đế mà đáy lòng lại dâng trào hạnh phúc vô cùng. Thị nữ Thải Châu tiến vào mang vào một khay gỗ Tử Đàn, bên trên khay là chén thuốc bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-cung-bi-su/3322067/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.