Đêm đó Lý Tú ngủ không ngon.
Cả tối đều mơ thấy ác mộng.
Trong mơ, hình như cậu lại trở về biệt thự nhà họ Tiêu lúc hoàng hôn.
Quái vật dính nhớp, vặn vẹo vây quanh cậu, quấn chặt lấy cậu bằng chân kìm sờ [1] biến dạng, mùi tanh cũ kỹ từ bụi và nấm mốc lên men cùng nhau trong phòng như giòi trong xương, khiến Lý Tú gần như không thở nổi.
[1]: Là phần chân xúc giác ở chỗ miệng của mấy con nhện ấy các bác.
【Soạt soạt ——】
Là tiếng vải dán tường bong ra vọng lại sao?
Không, không đúng...
【Soạt soạt... soạt...】
Đó là âm thanh ướt át do chất nhầy trên bề mặt cơ thể cọ xát với mặt đất khi một vật khổng lồ nào đó đang ngọ nguậy.
Lý Tú mở to hai mắt, nhìn về phía cửa sổ gian phòng cũ kỹ.
Mặt trời lặn về tây, ánh nắng đỏ rực, kéo dài cái bóng cao gầy của nhân viên trường không biết tên bên ngoài cửa sổ thủy tinh. Sau đó... nhân viên trường kia biến dạng từng chút một ngay trước mặt Lý Tú, biến thành thứ vặn vẹo và xấu xa đến mức kỳ lạ không thể diễn tả.
Nó trườn vào, Lý Tú thấy nó hơi há miệng ra, môi đỏ tươi toét ra đến tận mang tai, lộ ra hàm răng đặc biệt trắng bóng được chăm sóc cẩn thận từ nhỏ.
Quái vật bị nó ăn sạch.
【Xì... A Tú...】
Một giọng nói mơ hồ có chút quen thuộc vang lên sát bên tai Lý Tú.
Âm thanh cứng nhắc kỳ dị,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-quan-kien-hi/2886246/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.