Nhậm Dật Phi mở mắt.
Hắn đang ngồi ở mép giường, sau lưng là ban công, trước mặt là một căn phòng nhỏ tiêu chuẩn dành cho một người ở.
Lúc này hắn là một người mù, tính tình dịu dàng ôn hòa, ngay cả trẻ con cũng có thể bắt nạt.
Nhậm Dật Phi biết được thiết lập tính cách của nhân vật vì hắn nghe thấy âm thanh của hai đứa nhóc ngoài cửa. Hắn không biết tên bọn nó, nhưng chúng là hai đứa con nít quỷ, chưa gặp mặt đã tặng cho Nhậm Dật Phi một món quà "bất ngờ".
Trước khi tiến vào trò chơi, Nhậm Dật Phi có mở rương đồng báu vật, hắn mở được một thuộc tính tăng cường thính lực. Hệ thống nói thứ này vô dụng song Nhậm Dật Phi lại cảm thấy thuộc tính tăng cường này còn tốt hơn mấy cái đạo cụ còn lại nữa. Bởi vì sau khi trải qua hai màn chơi, Nhậm Dật Phi phát hiện ra cho dù bên ngoài hắn khoác da nhân vật thì năng lực thật sự vẫn thuộc về bản thân hắn. Thế nên Nhậm Dật Phi vẫn nhìn thấy được, thính lực cũng có phần nhạy bén hơn người thường.
Tin tức trên thẻ bài vẫn không có gì thay đổi so với lần trước, có điều phần nhân vật đã đổi thành "Khách thuê XX", từ ngữ then chốt thì thay đổi thành "Láng giềng".
Ồ, láng giềng.
Chờ hắn trở về rồi viết đơn khiếu nại được không? Cá koi cầu may đâu rồi? Đồ bịp bợm xấu xa đê tiện bỉ ổi.
"A Văn, chúng ta làm vậy có sao không?"
"Sao đâu mà sợ, ngã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-ngay-toi-nguy-trang-npc-trong-tro-choi-giai-ma/2689868/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.