Tâm lý của Nhậm Dật Phi quả thật bình tĩnh, nhưng làm một người mù, biểu tình của hắn không thể không dao động được như vậy. Hắn hơi nghi hoặc nghiêng đầu rồi giật giật gậy dò đường trên tay, song vẫn đụng trúng cái gì nên càng khó hiểu hơn: "Xin hỏi?"
Đột nhiên có một bàn tay từ đâu vươn tới kéo Nhậm Dật Phi đi sang một hướng khác.
Trong tiết trời se se lạnh của buổi sớm, mùi caramel theo gió thổi đến trước mặt càng phá lệ ấm áp ngọt ngào.
Nhậm Dật Phi bị người kéo đi thì hơi ngơ ngác, hắn sửng sốt mấy giây mới nhỏ giọng hỏi: "Lâm tiên sinh ạ? Có phải tôi vừa mới..." Đụng trúng cái gì không?
Salman buông tay đang kéo cậu ta ra, ngữ khí lãnh đạm: "Trò đùa dai thôi, có người ném rác trước cửa phòng cậu."
"Túi đựng rác hả? Nhưng mà cảm giác không giống túi nilon lắm." Nhậm Dật Phi lắc đầu.
Salman nhìn NPC có chút vướng víu bất tiện này, ngón tay cái và ngón trỏ hơi siết lại trong lòng bàn tay. Hắn nhận ra hành động theo phản xạ vừa rồi của mình không được lý trí, thậm chí còn được xem là một hành động kì quái. Chẳng lẽ Salman cảm thấy NPC này đáng thương nên muốn giúp đỡ người ta một chút?
"Lát nữa sẽ có người dọn rác cho cậu, đứng ở đây làm cản trở người ta."
Salman vừa nói vừa bắt lấy cổ tay Nhậm Dật Phi dắt đến cửa cầu thang, sau đó hắn ấn tay cậu ta lên tay vịn: "Đi thôi."
"Cửa của tôi vẫn chưa đóng."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-ngay-toi-nguy-trang-npc-trong-tro-choi-giai-ma/2689853/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.