"Mình sắp chết rồi sao?" Nhậm Dật Phi chợt nghĩ.
Đêm càng khuya, mệt mỏi và kiệt sức lần lượt kéo đến tìm hắn.
Hắn cảm thấy cơ thể và linh hồn mình vừa chết lặng vừa nặng nề.
Con đường của một người đang trốn chạy trong thời gian dài bị tịch mịch và cô quạnh bủa vây. Nhậm Dật Phi che mắt bước ra từ bóng đêm, sau đó lại giẫm về hắc ám vô tận, bên tai chỉ có tiếng nước ầm vang.
Hắn cũng có chút mờ mịt trong nháy mắt, không biết chính mình có đang làm chuyện vô dụng hay không, hay lối ra chỉ là một loại cảm giác mà Nhậm Dật Phi tự lừa mình dối người mà thôi.
Hắn không biết bản thân đã đi bao lâu, dường như thời gian đã biến thành một thứ tồn tại vô nghĩa.
Vừa mỏi vừa mệt, hai chân tựa như mất đi tri giác, trong lòng mang theo cảm giác hoang mang chết lặng sau một đoạn đường rất dài, miệng đã sớm khô đắng. Hắn muốn dừng lại nghỉ ngơi trong chốc lát, cũng cần gấp một chút nước sạch.
Nhậm Dật Phi không thích cái chết ập đến với mình, có vẻ trông hắn thật đáng thương vô lực nhưng cho dù Nhậm Dật Phi đã chết đi rất nhiều lần thì đến giờ hắn vẫn chưa thể thích ứng với cái chết.
Lúc này hắn chợt phát hiện một chuyện không biết nên gọi là may mắn hay bất hạnh nữa —— Nước đang dâng lên với tốc độ nhanh hơn, phương hướng cũng ngày càng rõ ràng. Hơn nữa, dường như nước mới tiến vào đang làm loãng đi nhiệt độ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-ngay-toi-nguy-trang-npc-trong-tro-choi-giai-ma/2689787/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.