Vầng dương vừa mọc lên từ đằng Đông đã sắp lặn vào Tây núi, hoàng hôn chậm rãi buông xuống.
Cả ngày Nhậm Dật Phi đi dạo hết Đình Vân Các một lần, cũng nhìn thấy rất nhiều yêu ma nằm la liệt giữa sân và trong mấy hành lang. Bọn họ không chết, ngực phập phồng, nhưng đã không còn tri giác.
"Gần hoàng hôn rồi..." Thân ảnh hắn hiện lên dưới ánh nắng chiều tà, bị vầng sáng nhuộm thành một màu ảm đạm mờ nhạt.
Ngoại bào phía sau Nhậm Dật Phi lướt qua hành lang bóng loáng, không phát ra một chút thanh âm. Lúc đi đến chỗ rẽ hành lang, sau lưng hắn đột nhiên vang lên thêm một tiếng bước chân khác, không nhanh không chậm mà đi theo hắn.
Hắn hơi dừng bước, sau đó lại đi về phía trước, đi đến một khoảng sân yên ắng nào đó trong Đình Vân Các.
Cuối cùng Nhậm Dật Phi bình tĩnh đi vào đình viện, ngồi trên một cái ghế dài bằng đá lạnh lẽo, không quay đầu lại: "Ngươi đến rồi."
Người theo sau hắn một đường phát ra tiếng cười trầm thấp: "Ta biết ngay mê trận kia không giam chân được sư huynh. Trời sắp tối, gió chuyển lạnh, vì sao sư huynh lại đi loanh quanh hành lang mà không tìm ta uống một chén?"
"Rượu của ngươi, ta không dám uống." Nhậm Dật Phi cũng không quay đầu.
Hắn nghe thấy tiếng bước chân đến gần, một chiếc cẩm bào phủ lên người mình từ phía sau. Nhậm Dật Phi sửng sốt, sau đó hắn nhìn thấy Thanh Hồng đi tới, cong lưng, ngoan ngoãn rũ mi buộc lại thắt lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-ngay-toi-nguy-trang-npc-trong-tro-choi-giai-ma/2689783/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.