Những ngày tiếp theo, Nhậm Dật Phi lại đến phòng làm việc thêm hai lần nữa, chủ yếu là để phối âm. Thông qua phó bản Láng giềng, mặc dù nhân viên của Hậu Kỳ Kim Điểm đã biết trước là hắn sẽ tự mình làm nhưng khi tận mắt nhìn thấy Nhậm Dật Phi đứng trong phòng thu thật, bọn họ vẫn bị kinh ngạc không nói nên lời.
Hắn chuyên nghiệp.
Chắc chắn người nọ là phối âm viên chuyên nghiệp.
Vừa bắt đầu phối âm, biểu cảm trên mặt Nhậm Dật Phi lập tức thay đổi. Hắn hơi nghiêng đầu, biểu tình ôn nhu e thẹn, giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa mềm mại trong trẻo khác hẳn thường ngày, ngay cả cách nói chuyện cũng mang theo chút lo lắng bất an vì không thường xuyên tiếp xúc với người khác.
Tuy khuôn mặt hai người khác nhau, biểu tình của hắn và "Tống Bác Chi" ở trong phó bản lại giống nhau như đúc.
Ngay cả tươi cười cũng không giống Nhậm Dật Phi bình thường.
Lúc ngượng ngùng, khi tức giận, cuối cùng là thời điểm người nọ hắc hóa... Nói hắn cười lên tựa như biến thành một người khác thật sự không hề khoa trương.
Không cần xem hình ảnh, chỉ cần nghe mỗi âm thanh là đã thấy được chân dung thanh niên mù Tống Bác Chi hiện rõ trên trang giấy.
"Có thể trở thành người chơi kỳ cựu, quả nhiên đều có nhiều thứ đáng sợ cách biệt kẻ thường." A Kim không biết mình đã hít sâu lần thứ bao nhiêu, chỉ có cảm giác cô uống gió thôi cũng đủ no.
Nếu không phải Hoang Vu Chi Giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-ngay-toi-nguy-trang-npc-trong-tro-choi-giai-ma/2689767/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.