Mặt đất không còn nước mưa, máu tươi đã được lau sạch, quần áo vắt khô treo trên dây thừng, gian phòng nhỏ ngăn nước mưa ở bên ngoài, quả nhiên đám người bọn họ không nhìn thấy "chúng nó" nữa.
Mà thi thể người chết cũng đã được dọn ra ngoài hành lang, để lại nhóm người biểu tình thả lỏng đôi chút.
"Meo ô." Mèo nhỏ cào móng vuốt xuống đất tìm vũng nước đọng đã biến mất không thấy. Nhậm Dật Phi vươn tay ôm nó lên, đặt vào thùng gỗ.
"Cậu là cái gì nhỉ..." Trong đám dân đảo dường như có người biết thân phận nhân vật của hắn, chỉ là không quá thân quen nên nửa ngày không gọi nổi tên. Đương nhiên, có thể lý do là vì thân phận người nọ không phải thân phật thật sự, không biết tên là chuyện bình thường.
"Cố Tinh Dã." Nhậm Dật Phi mở lời bổ sung.
"Đúng đúng, Cố Tinh Dã, tiếp theo chúng ta phải làm gì?" Đám tị nạn giả bọc khăn tắm vây quanh hắn hỏi ý kiến.
Chỉ qua vài phút, Nhậm Dật Phi đã làm xong nhiều công việc theo trình tự rõ ràng:
Giải cứu bọn họ khỏi hoàn cảnh khốn cùng. (Nhắc bọn họ cách xa nước mưa)
Sẵn lòng vì tập thể. (Dọn dẹp thi thể)
Lấy được quyền chỉ huy. (Thông qua một loạt hành động mà khẳng định tiếng nói)
Trong khi đứng trước bờ vực sinh tử, rất nhiều người quan niệm lối sống bình chân như vại, không có gì phải sốt ruột.
Mặc dù thoạt nhìn tuổi tác đối phương chỉ vừa mới thành niên không lâu, vẫn còn rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-ngay-toi-nguy-trang-npc-trong-tro-choi-giai-ma/2689747/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.