Nhậm Dật Phi gật gật đầu, hắn rất nghiêm túc. Quả nhiên thanh niên vừa dứt lời liền đứng dậy đi đến hồ nước bỏ hoang kéo hai con thuyền bơm hơi tới, còn mang theo một cái ống bơm châm giẫm.
"Cái này cho anh, cảm ơn bàn chải đánh răng nha." Cả chuyện hôm qua nữa.
Salman nhìn thuyền bơm hơi trên tay người nọ, hắn không biết phải mỉm cười thế nào mới lễ độ phải phép, hắn thật sự cảm thấy thứ này không khả quan cho lắm.
Mấy người ở gian phòng hình nấm đều nhìn chằm chằm hai người Nhậm Dật Phi, kẻ không có thức ăn đã sẵn sàng tìm đối tượng cướp giật, không ngờ lúc nhìn thấy đối phương kéo thuyền bơm hơi thì đám người mới chợt nghĩ đến một con đường khác: Bọn họ đều là ngư dân (trong trí nhớ),kỹ năng cơ bản chính là đánh bắt hải sản, sao bọn họ không thể nhớ nổi cách xuống biển đánh cá?
Đúng là trong biển có nguy hiểm, nhưng chẳng phải không có thức ăn cũng nguy hiểm không kém hay sao?
Người kiếm sống dựa vào biển cả mà lại suýt chút nữa đói chết, không nói đã đành, nói ra mất hết mặt mũi.
"Người anh em, thuyền của cậu..." NPC da mặt dày nào đó mới hôm qua còn bài xích Nhậm Dật Phi tiến lên hỏi thăm.
"Trên mặt ao hoang ở dưới đồng cỏ trơn có không ít thuyền bơm hơi. À đúng rồi, trong phòng kho bên cạnh cũng có nữa đó, mọi người tự mình tìm đi."
Bọn họ cảm ơn Nhậm Dật Phi rối rít, một đám người nối nhau đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-ngay-toi-nguy-trang-npc-trong-tro-choi-giai-ma/2689720/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.