Salman vẫn không thể hiểu, phàm là những thứ liên quan nghệ thuật đều cần đến thiên phú, trong đó biểu diễn cũng là một kiểu hình nghệ thuật. Hắn nghĩ có lẽ mình không có loại tế bào này trong người.
Nhưng mà dù sao cũng không liên quan, "A Phi" cảm thấy được là được, cậu ấy cảm thấy không được thì là không được.
"Nói chung ghế dựa mồ vẫn là tin tức rất hữu dụng," Nhậm Dật Phi nhìn Salman, "Manh mối của tôi là "bụng cá giấu xác"."
"Tuy rằng sơn trang Tinh Quang được xây dựng trên đảo nhưng xem ra, trước mắt không có kiến trúc liên quan đến cá hay nơi nào mang ý nghĩa tương tự. Như vậy, có phải manh mối "cá" muốn nhắc tới thứ gì khác không?"
Nhậm Dật Phi nhìn về phía cửa nhà ăn rộng mở sáng sủa.
"Người phương Nam sống bằng nghề chài lưới và đánh cá. Trong bữa ăn, bọn họ rất kiêng kỵ việc lật qua lật lại món cá, bởi vì trong mắt họ, cá chính là "thuyền", lật cá qua lại không khác nào ám chỉ lật thuyền, đây là một điềm báo xấu."
"Anh xem, bên kia có một sân khấu trình diễn, nơi bị vải bố trắng che lại có một mô hình con thuyền."
"Thì ra là thế này." Salman đã tới nhà ăn mấy lần, hắn cũng từng để ý sân khấu nhỏ nhưng không nghĩ rằng nơi đó còn cất giấu một mô hình con thuyền.
Ngư dân quan niệm "cá" không khác nào "thuyền" trên biển, chuyện đó Salman có biết, nhưng nếu thiếu đi manh mối mô hình con thuyền thì hắn không thể liên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-ngay-toi-nguy-trang-npc-trong-tro-choi-giai-ma/2689713/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.