Thành phố dần tối, ánh hoàng hôn cam vàng phản chiếu qua hai dãy kính thủy tinh. Nơi hẻm nhỏ tĩnh mịch nào đó, chuột cống vội vàng bò qua, để lại một chuỗi dấu chân ướt át dầm dề.
"Quạc!" Quạ đen vừa kêu một tiếng thê lương thì đã bị vặn gãy cổ, ngón tay trắng nõn tinh tế xẹt ngang lông chim, sau đó rụt về áo choàng đỏ tươi, chỉ lộ ra móng tay dài bén nhọn.
"Cảm ơn sự chiêu đãi của cô." Dưới áo choàng vang lên thanh âm khàn khàn, không khác nào cánh cửa gỉ sắt vừa được kéo mở.
Hắn xoay người rời khỏi con hẻm, chỉ còn thi thể quạ đen và một cô bé có gương mặt quả táo đáng yêu nằm ở một góc.
Ảo giác trên thi thể biến mất, biến trở lại bộ dáng thật sự.
Đây là một phù thủy gầy như que củi, mũi to, mái đầu rơm khô bù xù, trên mặt có rất nhiều vết đốm của người già.
Mụ ta cầm một trái tim đẫm máu, gương mặt mang theo nụ cười vui sướng thỏa mãn, ngực trống rỗng.
Phù thủy đã chết dưới ảo thuật che mắt, bởi vì tự móc trái tim chính mình.
Lúc người kia ra ngoài con hẻm thì bầu trời càng thêm tối sầm ảm đạm, từng đám chuột nhỏ chạy loạn kêu chít chít chói tai.
Tủ kính trưng bày người gỗ nhỏ phản chiếu bộ dáng hắn. Hắn có một mái tóc đen dài, trên người khoác áo choàng đỏ của nữ vu, áo choàng che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ nhìn thấy đôi môi đỏ tươi như máu.
Nữ vu ẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-ngay-toi-nguy-trang-npc-trong-tro-choi-giai-ma/2689626/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.