Tề Phi vào lúc sắp tốt nghiệp năm tư, rốt cuộc thoát khỏi hàng ngũ “chó độc thân”, hàng ngày việc làm nhiều nhất chính là đăng ảnh bạn gái gã lên nhóm wechat.
Người đẹp Cố Mỹ Nghiên, cũng là bạn gái của Tề Phi, năm nay học năm nhất Đại học. Theo cách nói của Trác Tiểu Viễn thì chính là, như bông hoa nhài cắm bãi phân trâu.
“Do sức hấp dẫn của anh đây cả thôi.” Vẻ mặt vênh váo của Tề Phi thậm chí cách màn hình điện thoại cũng có thể cảm giác được, “Đám người phàm các cậu sao mà hiểu được chứ.”
Quý Khâm Dương châm chọc gã: “Vậy chẳng phải cậu và người đẹp phải đợi thêm bốn năm nữa sao?”
Tề Phi: “Tám năm kháng chiến người ta còn chờ được, bốn năm có là cái thá gì!”
Trương Giang Giang: “Tớ với Nhu Nhu bảy năm gian khổ đều trải qua rồi, thể loại như cậu có là cái thá gì!”
Tề Phi: “Vậy cậu đăng ảnh lên đi! Đăng ảnh lên đi! Đăng đi đăng đi đăng đi!”
Tạ Mạnh cùng giáo sư nói chuyện thư tiến cử, cậu không có dự định học lên nghiên cứu sinh, muốn sau khi ra trường có thể chính thức đi làm luôn.
“Trong danh sách vốn định dành một chỗ cho em.” Giáo sư tiếc nuối nói, “Thật sự không thể cân nhắc được à?”
Tạ Mạnh: “Em nghĩ so với việc bảo vệ luận án, khẩu hiệu của trường mình càng hợp với em hơn.”
Giáo sư ngẩn người, rất nhanh bật cười: “Mưu cầu thực tế[1]… Cũng không tệ đâu.” Ông vỗ vai Tạ Mạnh, “Làm thật tốt vào nhé, chàng trai trẻ.”
[1] “Mưu cầu thực tế” –
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-nam-qua/1216545/quyen-2-chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.