Cái cảm giác lúc đó của tôi như thế nào nhỉ, nó gần giống bắt gian tại trận nhưng lại đéo phải bắt gian tại trận. Bởi vì cả Quỳnh lẫn Lan Anh đều không phải người yêu tôi, à thật ra thì tôi có nghiêng về chị hơn chút nếu so sánh. Cơ mà vụ quan trọng nhất là 2 người đều có một mối quan hệ rất khó nói với tôi. Hơn nữa đây là nơi đông người và tôi đang ở trong một tình huống dở khóc dở cười, vừa lãng mạn với một người xong thì bị một người khác bắt gian. Vụ này đéo vui tí nào đâu mấy thằng đang thèm thuồng ở xung quanh kia.
- Đây là...
- Lan Anh bạn em
Tôi trả lời khi thấy Quỳnh lên tiếng hỏi sau vài giây sững sờ. Không một chút ngạc nhiên, chị hơi cúi đầu nở nụ cười, một nụ cười mang vài phần đau đớn nhưng rất nhanh cái sự đau đớn đó đã biến mất. Nhanh tới nỗi tôi không biết rằng có phải nó đã xảy ra không hay chỉ là do mình tưởng tượng thấy. Lấy lại vẻ mặt bình tĩnh và tự tin thường ngày, Quỳnh nhìn thẳng vào mắt Lan Anh, không một chút sợ hãi hay trốn tránh nào cả mà điềm nhiên nói.
- Này cô bé, ngồi xuống bình tĩnh đã rồi muốn nói gì thì nói.
- Ai cho chị cái quyền lên tiếng ở đây. Đồ trơ trẽn.
Tôi chưa bao giờ nghĩ con nhỏ Lan Anh là người hiền lành cả nhưng thế này thì hơi quá mức rồi đó. Chưa kịp nói gì thì “rầm” một tiếng nữa, con bé lại đập xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-khon-nan-va-em/2520772/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.