Cuộc sống và công việc bận rộn nên đương nhiên tôi chẳng quan tâm đến việc mình vừa làm cho một con nhỏ nào đó giận dỗi. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, nhưng gió này là gió Lào gió Cam mới đúng. Chưa thấy Lan Anh nói gì mà vài đứa bạn nó đã gọi điện nhắn tin lung tung cho tôi trách móc là làm sao mà để con bé khóc sưng cả mắt mấy hôm. Chắc chắn vụ này là do con nhỏ Lan Anh bày ra chứ đâu tự dưng mà tụi kia làm vậy.
Thật sự tôi cũng đéo hiểu được cái suy nghĩ rắc rối của tụi nó, không phải việc của mình mà đứa nào đứa nấy nhiệt tình như thật. Thậm chí có một con bé nhắn tin chửi tôi như tát nước, đủ mọi thứ từ kẻ tệ bạc đồ khốn nạn rồi cầm thú súc vật gì đó. Cái kiểu trẻ Dĩ nhiên là chẳng hơi đâu đi so đo với lũ đàn bà lắm chuyện, tôi mặc xác chúng nó thích nói gì thì nói. Đúng là một lũ trẻ con chơi với nhau, nhưng thôi kệ, chó chứ sủa còn người vẫn cứ đi thôi.
Cơ mà tụi này đúng rảnh háng hết sức, tôi chẳng thèm xem lẫn không nhận tin nhắn từ người lạ rồi mà vẫn bị làm phiền suốt ngày. Điện thoại thì đâu thể tắt được hoặc đổi số, chạy bộ với Quỳnh xong ra check điện thoại mà gần chục cuộc gọi nhỡ, cả số lạ lẫn số của Lan Anh. Muốn nói gì thì gặp trực tiếp, con nhỏ càng thế này càng làm tôi chán ghét hơn. Chị ngó khuôn mặt vừa mệt bở hơi tai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-khon-nan-va-em/2520768/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.