- Thằng này ấy hả.
Mấy đứa trong đám nhìn tôi rồi hỏi lại ra vẻ không tin tưởng lắm. Thằng Voi thấy mấy cái ánh mắt nghi ngờ đó thì chỉ cười cười rồi bảo.
- Chúng mày đang được ngồi uống rượu với ông chủ một quán café đấy.
Tôi gật đầu xác nhận khi vài thằng hỏi có đúng không. Bọn này cũng chẳng phải dạng thân quen gì như đám thằng voi nên nhiều thứ tôi không thích chia sẻ. Việc gia đình có điều kiện từ trước đến giờ chỉ có vài thằng bạn thân của tôi biết, chẳng hay ho gì việc khoe khoang đó cả. Hơn nữa không biết thì còn chơi với nhau được vô tư, tôi gặp đầy trường hợp nịnh nọt rồi lợi dụng mình rồi nên mới vậy.
- Tuy không đẹp trai bằng tao nhưng nhìn mày cũng được. Chú phải thay mặt cho anh em ngồi đây trả thù một vố cho hả dạ.
Thằng Khoa vỗ vai tôi bôm bốp, rót cốc rượu đưa vào tận tay. Khẽ nhún vai ra điều không quan tâm, tôi thờ ơ trả lời.
- Tao chịu. Mệt lắm
Thiệt tình là tôi cũng mệt thật chớ, hết Quỳnh rồi tới con nhỏ Vy, người chứ có phải máy đâu mà không thấy mệt. Hơi đâu tự nhiên dính vào một con bé giời ơi đất hỡi chẳng liên quan gì đến mình, tham thì thâm, có khi lại mất cả chì lẫn chài. Vả lại tôi thấy con nhỏ Lan Anh gì đó cũng chẳng có lỗi lầm gì mà thù hằn. Nó đẹp nó có quyền đòi hỏi điều kiện cao, các ông không đáp ứng được thì tự biết ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-khon-nan-va-em/2520747/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.