Tôi vác bộ mặt đang quê sệ ướt sũng rượu quay lại chỗ thằng anh đang cười hô hố ngồi. Má, chưa bao giờ thấy nhục như hôm nay. Lão P nhìn gương mặt cau có của tôi thì cũng cố gắng nén cười lại nhưng trong mắt vẫn còn nguyên nét hài hước. Nhấc luôn chai Chivas trên bàn làm một hơi cho bõ tức, tôi bực bội hỏi thằng anh mình.
- *** má. Đại ca chơi em quà này hơi đau đấy.
- Không không. Vụ này tao không biết nha. Chẳng phải tao đã cảnh báo mày ngay từ đầu rồi còn gì.
Lão xua xua hai bàn tay cố gắng phân bua với tôi. Mà nghĩ đi nghĩ lại cũng đúng, lúc đầu hình như lão có nói thế thì phải. Thôi bỏ đi, đêm nay đã quá đủ rồi, hơi tiếc vì thịt bướm tây bay mất khỏi mồm nhưng giờ tôi thích mấy điếu thuốc trong túi này hơn. Từ chối lời mời qua đêm với một con hàng cao cấp của lão anh trai, tôi bỏ lại cái bar hỗn độn phía sau lưng để trở về nhà. Tôi thích sạch sẽ nên ít khi xài tụi gái ngoài, hoặc cũng có thể nói gu của tôi hơi cao cũng được.
1h sáng, đường phố Sài Gòn vẫn nhộn nhịp đầy người, quả không hổ danh là Sài Gòn hoa lệ. Tính gọi taxi nhưng sau đó lại đổi ý, tôi lang thang đi từng bước từng bước trên con đường dài. Thở dài một hơi kèm theo những vệt khói trắng, đôi khi cảm thấy mình như chậm lại so với mọi thứ xô bồ xung quanh.
Một ông già ăn xin rách rưới đưa cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-khon-nan-va-em/2520734/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.