Nhìn cô gái nhỏ chập chờn đi vào giấc ngủ, anh bấm nút đỏ bên giường khẽ gọi thằng bạn: " Lâm Hạo, vào đây tôi bảo "
" Cậu muốn làm gì, tôi khuyên cậu nên giữ sức mai sẽ có chút biến hóa đấy "
" Cậu cứ vào đây, tôi muốn hỏi tôi có di chứng gì không "
" Ừm, tôi nói luôn nhé!!! Sáng mai cục máu đông sẽ xâm nhập toàn bộ dây thần kinh thị giác của cậu. Nó có thể khiến cậu không nhìn thấy. Nếu như thuốc của tôi có tác dụng thì sớm cậu sẽ nhìn lại nhưng nếu phản tác dụng thì liệu có nhìn thấy không thì tôi cũng chịu. May lần này cậu nhanh trí quay lưng đi nên chỉ bị va đập vào thành xe chứ không phải là nó cho cậu bay mấy trăm mét nếu thực sự bay thế thật tôi khẳng định cậu què vĩnh viễn luôn đấy ".
" Thực sự nghiêm trọng vậy, cậu sẽ không bô bô hết với cô ấy chứ "
" Tôi quả nhiên hiểu cậu, yên tâm đi tôi chỉ nói những gì nhè nhẹ thôi, cô ấy nghĩ cậu không nhìn thấy tạm thời thôi chứ không biết hết toàn bộ sự thật đâu..."
" Cảm ơn bạn hiền "
" Có gì đâu, tin ở tôi tôi sẽ không để bạn mình bị mù mờ gì đâu "
" Tôi tin cậu "
" Haha thôi nghỉ đi, tôi tắt trò chuyện đây "
" Ừ ".
Khẽ vuốt tóc cô gái bên người, anh muốn nhìn cô thật kĩ, quan sát thật tỉ mỉ cô ấy muốn khắc khuôn mặt này vào tận tim để không bao giờ quên. Đâu ai biết được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-chong-hai-mat/35602/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.