Ngô Bình quay đầu nhìn đối phương, hắn ta chỉ là một Cổ Thần cấp năm, không đáng nhắc tới, anh cố ý hỏi: “Ngươi ghen tị à?”
Sắc mặt của Kiếm Thần tối sầm lại, sát khí dâng trào trong mắt hắn ta.
Nguyệt Thần cảnh cáo hắn ta: "Kiếm Thần, thu hồi sát ý của ngươi đi, nếu không ta sẽ là người đầu tiên giết ngươi."
Thần tộc chú ý đến cấp bậc, Nguyệt Thần có cấp bậc cao, đương nhiên Kiếm 'Thần không dám cậy mạnh làm bậy, hắn ta hừ một tiếng, thúc giục cỗ xe rồng đi nhanh hơn.
Khi hắn ta đi xa, Hoa Thần nói: “Kiếm Thần chắc cũng đang nhắm tới vị trí con rể của Vương Mẫu.”
Nguyệt Thần: "Cái này cũng bình thường thôi. Nam tu sĩ nào mà không muốn cưới con gái của Vương Mẫu? Nhưng hẳn rất có dã tâm, lại còn muốn nhắm vào muội muội."
Hoa Thần nhẹ nhàng hừ một tiếng: “Tưởng bởi” Ngô Bình chớp mắt: “Hoa Thần muội muội, hình như ngươi rất chán ghét tên Kiếm Thần này.”
Hoa Thần: “Vì tu luyện Vô Thường Kiếm Pháp, hắn đã giết chết mười bảy thê thiếp của mình, còn giết chết con cái của chính mình, không phải là người tốt lành gì”
Ngô Bình kinh ngạc: "Vì tu luyện mà giết người thân của mình? Đây là phương.
pháp tu luyện gì vậy?"
Hoa Thần: “Vô Thường Kiếm Pháp cần phải tu tâm, trái tim nhất định phải tàn nhãn. Nhưng theo ta nghĩ hẳn đã lạc lối rồi.”
Cỗ xe thần cuối cùng đã đến núi thần Côn Luân, nơi này lớn hơn rất nhiều so với dự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-tro-lai/3679323/chuong-6785.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.