Mặt khác, sau khi Ngô Bình điều trị cho Hàn Chí Thành xong thì ông ấy đã ngủ thiếp đi. Vì vẫn còn sớm nên Hàn Băng Nghiên nói: “Anh Bình, chúng ta đi dạo chợ đêm đi”.
Buổi tối Ngô Bình cũng không có việc gì nên cậu gật đầu: “Ừ đi thôi!"
Gần đây có một chợ đêm bán thức ăn và rất nhiều thứ thú vị, dài gần ba dặm, nổi tiếng gần xa, nhiều người tìm đến để trải nghiệm cuộc sống về đêm của thành phố ở đây.
Vì chợ đêm ở gần đó nên Ngô Bình đã đạp xe đạp chở theo Hàn Băng Nghiên đến chợ đêm. Chợ đêm chia thành mấy khu, khu thì bán thức ăn, khu thì bán quần áo, phụ kiện, khu thì bán đủ loại hàng hỗn tạp.
Chỗ này có một quán thịt xiên khá ngon, Ngô Bình mua mười xiên, hai người họ vừa ăn vừa đi dạo. Họ đi được mấy trăm mét thì đến một cửa hàng bán tranh cổ.
Nói là bán tranh chữ cổ nhưng thật ra đều là hàng giả, dù sao thì đồ thật cũng sẽ không bán ở chỗ thế này.
Hai người cười cười nói nói, Ngô Bình lướt nhìn các hàng quán ven đường một cách vô thức. Lúc này, cậu nhìn thấy có một hàng có đặt một con chuột lớn, cao hơn ba mươi centimet, đôi mắt của con chuột màu đỏ, thân được quét sơn đen, có chỗ bị tróc, để lộ ra màu xám đen.
Ngô Bình nhìn thấy con chuột đó thì dừng lại, mắt cậu bỗng nhòe đi, dường như cậu nhìn thấy bên trong con chuột không phải thép mà là vàng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-tro-lai/3657568/chuong-5714.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.