Trong một tháng ngắn ngủi, quốc khố đã tăng lên đáng kể. Cuối cùng, đến thái tử và các hoàng tử cũng phải đóng góp và nôn tiền của mình ra.
Sau đó, Ngô Bình lại đến quân đội. Đón tiếp anh là một vị quan lớn, ăn nói rất khách sáo nhưng đòi tiền thì lại bảo không có.
Ngô Bình không làm gì hết mà dừng ngay việc cung cấp đan dược, hiện tại hoàng triều Thái Át cũng không yên bình, đang có Man tộc đe doạ ở phương Bắc, nội cảnh cũng có quân phản động, bên ngoài thì có nhiều khu vực cần cử binh đến đánh chiếm nên họ có nhu cầu rất cao về đan dược. Ví dụ như đan dược trị thương, đan dược nâng cao lực chiến đấu, đan dược tăng cường tiềm lực. Không có số đan dược này thì quân đội của hoàng triều gần như không thể hành quân được.
Chưa đến ba ngày, các quan võ đã không ngồi yên được nữa, đầu tiên họ đến kể khổ với hoàng đế. Nhưng hoàng đế lại nói đến mình còn phải trả nợ thì họ cứ liệu mà làm.
Vì thế, ngay hôm đó quân đội đã mang tiền đến trả nợ cho đan uyển, bấy giờ Ngô Bình mới tiếp tục cung cấp đan dược.
Loáng cái, bảy ngày đã trôi qua, Ngô Bình đến tìm Đông Phương Anh Minh rồi bảo ông ấy dẫn mình đến tiên điện Thái Ất.
Trong hoàng triều Thái Ất có một nơi rất hoang vắng, xung quanh toàn là bách đá cùng núi hoang, không thấy có hơi người. Khi trời còn chưa sáng, hai người đã đến đây rồi.
Đông Phương Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-tro-lai/3657494/chuong-5640.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.