Ngô Bình vừa vào thì đã thấy Diệp Dao đang dò dẫm ở phía trước. Ở nơi này không thể dùng thần niệm nên chỉ có thể dùng thị lực quan sát rồi đi về phía trước.
Ngô Bình bước vài bước đã đến bên cạnh cô ấy, Diệp Dao lạnh lùng nói: “Đứng cách xa tôi chút”.
Ngô Bình đáp: “Cô buồn cười thật đấy, Quỷ Môn Quan này là nhà cô hả?”
“Đoàng!”
Bàn tay ngọc ngà của Diệp Dao tung chưởng, nhắm vào lồng ngực Ngô Bình.
Ngô Bình đang mặc tiên y Cửu Bảo nên không sao cả, ngược lại Diệp Dao bị phản lực đánh cho bay ra xa, thổ huyết.
Ngô Bình vội vã hỏi: “Cô không sao chứ?”
Diệp Dao vừa kinh ngạc vừa giận dữ: “Anh tránh xa tôi ra!”
Ngô Bình bất lực đáp: “Cô nói xem một cô gái như cô tranh luận vài câu là tung chưởng đánh người ta. Vậy mà coi được à?”
Diệp Dao giận dữ trừng mắt nhìn anh. Đột nhiên, từ trong đống xương trắng có một bàn tay đầy quỷ khí màu đen sì thò ra túm lấy cổ chân Diệp Dao.
Diệp Dao hét lên một tiếng chói tai rồi nhảy dựng lên. Nhưng bàn tay quỷ kia dùng lực rất mạnh, lại kéo tụt cô xuống đất. Sau đó càng nhiều bàn tay quỷ xuất hiện, kéo Diệp Dao càng lúc càng lún sâu hơn.
Ngô Bình cũng giật mình hoảng hốt, đây là thứ quái quỷ gì vậy?
Một bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-tro-lai/3336388/chuong-2822.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.