Tiền Minh Dương vừa nghĩ vừa dạy Tiền Văn Đào cách giải quyết.
Nghe xong, Tiền Văn Đào hỏi: “Minh Dương, viện phó Ngô này mai sau có khi lên làm hiệu trưởng ấy nhỉ”.
Tiền Minh Dương thở dài: “Con nhờ quan hệ thì cùng lắm sau này cũng chỉ làm thống lĩnh cấp quận thôi, còn cậu ấy mà muốn thăng quan tiến chức thì bét cũng phải làm thống đốc. Thậm chí con còn thấy hình như cậu ấy còn chẳng thèm chức vị này”.
Tiền Văn Đào nghe xong mà phát sợ, mặt trắng như tờ giấy, cuối cùng ông ta cũng cảm nhận được Ngô Bình mạnh đến mức nào!
Tiền Minh Dương thấy bố mình đã sợ thì nói: “Bố không phải sợ, viện phó Ngô là người ngay thẳng, chắc cậu ấy chỉ bực vì hành vi của thuộc hạ bố thôi, chỉ cần bố thay đổi được tính xấu, làm đúng trọng trách của mình thì cậu ấy không trách tội bố đâu”.
Tiền Văn Đào nói ngay: “Bố nhớ rồi, nhất định bố sẽ làm việc và quản lý đám thuộc hạ cẩn thận”.
Ngô Bình đi thẳng đến lớp học, sau khi kết thúc bài giảng, anh quay về chỗ ở của mình.
Tiền Minh Dương đã chờ ở đây rất lâu rồi, thấy anh về, anh ta nhanh chóng bước tới nói: “Thầy Ngô”.
Ngô Bình thờ ơ nói: “Thầy Tiền tìm tôi có việc gì à?”
Tiền Minh Dương thở dài nói: “Là bố tôi không biết dùng người, khiến chuyện như vậy xảy ra. Bố tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-tro-lai/3336359/chuong-2793.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.