Chương 2517
Suy xét một chốc, anh cũng bay về phía hào quang bảo vật, thế nhưng anh vừa bay lên không trung thì suýt nữa thì rơi xuống.
“Ể? Trọng lực mạnh quá! Nếu không đến cảnh giới Chân Quân chỉ sợ là muốn bay cũng khó” đồng thời anh cũng nhận ra những người đi vào trước đó sở dĩ phải chạy mà không phải bay lên trời là vì vậy.
Anh chậm rãi bay đến gần hào quang bảo vật, chỉ thấy một cây nấm cực lớn mọc dưới một cái cây chọc trời. Cây nấm này to bằng một căn nhà, phát ra ánh sáng ba màu.
Anh ẩn mình trên cây quan sát, một người Đông Doanh vừa bước vào dưới nấm, hiếu kỳ nhìn trái nhìn phải. Đúng lúc này một bóng đỏ xuất hiện bên cạnh, sau đó người này biến mất.
Ngô Bình giật mình, cẩn thận quan sát. Ở một nơi cách cây nấm hơn một trăm mét có một con cóc cực lớn, con cóc này toàn thân màu đen, làn da như được phủ thêm màu sơn hấp thụ ánh sáng, nó nhắm mắt lại thì trông như là một cái hố đen, không nhìn thấy gì cả.
Bóng đỏ vừa rồi chính là đầu lưỡi của nó, hành động nhanh như chớp, phút chốc đã nuốt tu sĩ Đông Doanh đó.
“Hóa ra là ôm cây đợi thỏ”, Ngô Bình thầm nói.
Thế là anh lấy một lá bùa ra, vẽ vài đường lên trên rồi thổi nhẹ một cái. Lá bùa này biến thành hình người dưới sự kích hoạt của pháp lực, người bùa đi đến cạnh cây nấm. Anh đã bôi thuốc độc mạnh lên lá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-tro-lai/3322259/chuong-2502.html