Chương 1859
Phương Vĩnh Thương đang ngồi với một vị hoà thượng trong lều tiếp khách. Ông ấy đã ở Tàng Nguyên nhiều năm nếu đương nhiên có biết đại sư Long Ấn, vì thế tiếp đón rất chu đáo.
Ngô Bình vừa đến, Long Ấn đã đứng dậy cười nói: “Thần y Ngô, chúng ta gặp lại nhau rồi”.
Ngô Bình cười nói: “Đại sư Long Ấn, ông đến tìm tôi ư?”
Long Ấn gật đầu: “Tôi nghe nói cậu ở gần đây nên nhờ người hỏi xem vị trí cụ thể của cậu ở đâu. Biết cậu đang ở doanh trại này nên tôi đến để gặp cậu”.
Ngô Bình: “Tôi đến hơi gấp nên chưa kịp đến chào đại sư, mong đại sư lượng thứ”.
Long Ấn xua tay: “Long chủ quá lời rồi. Tôi đến tìm cậu là có việc nhờ vả”.
Ngô Bình: “Chuyện gì vậy?”
Long Ấn: “Tôi là trụ trì của chùa Kim Đỉnh, nửa tháng trở lại đây, các tăng nhân ở chùa tôi liên tục đổ bệnh, tôi đã mời bác sĩ ở Tàng Nguyên đến chữa trị, nhưng không hiệu quả. Biết tin cậu đang ở đây nên tôi mới mạo muội tới nhờ cậu đến chùa khám cho họ”.
Ngô Bình: “Được, tôi sẽ đi với đại sư”.
Long Ấn mừng rỡ: “Cảm ơn Long chủ!”
Ngô Bình: “Đại sư cứ về trước, chiều tôi sẽ tới”.
Tiễn Long Ấn đi rồi, Phương Vĩnh Thương mới nói: “Không ngờ Long chủ lại quen đại sư Long Ấn”.
Ngô Bình: “Long Ấn này có tầm ảnh hưởng rất lớn ở Tàng Nguyên, đến anh cũng quen còn gì”.
Phương Vĩnh Thương: “Đương nhiên, ông ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-tro-lai/2275038/chuong-1847.html