Chương 1404
Ngô Bình đi theo gia đình đó băng qua núi rồi tới bãi đậu xe, ông lão và Ngô Bình lên một xe, những người còn lại lên xe khác.
Xe của ông lão đi trước.
Cậu thanh niên ngồi trên xe phía sau vẫn đang ôm tai, cô gái liếc hắn rồi nói: “Đáng đời chưa?”
Người thanh niên quát: “Im đi”.
Người đàn ông trung niên lái xe rồi lạnh lùng nói: “Đừng cãi nhau nữa, chưa đủ mất mặt hay sao?”
Người thanh niên: “Bố, anh ta là tu sĩ Nhân Tiên thật à?”
Người đàn ông: “Ban nãy, ông con cố ý phóng cương khí Tiên Thiên ra, nhưng cậu ta thấy xong chỉ có vẻ coi thường, vì thế bố mới đoán cậu ta ở cảnh giới Nhân Tiên rồi”.
“Thế thì cũng chưa chắc chắn tuyệt đối”, người thanh niên không phục: “Nó ít tuổi hơn con, nếu ở cảnh giới Nhân Tiên thì là thiên tài chắc?”
Người đàn ông không nói gì, còn cô gái lên tiếng: “Anh, anh không cảm thấy gì à?”
Người thanh niên ngẩn ra hỏi: “Cảm thấy gì?”
Cô gái: “Khí chất vương giả ý”.
Người đàn ông gật đầu: “Châu Nhi nói đúng đấy, nếu con có đủ kinh nghiệm sống thì sẽ cảm nhận được sự phi phàm của cậu ấy. Tốt nhất, con hãy yên phận, đừng chọc vào người ta”.
Người thanh niên hừ một tiếng rồi im lặng.
Ngô Bình và ông lão đang ngồi trong chiếc xe sang trọng ở đằng trước.
Ông lão: “Xin hỏi quý danh của tiên sinh?”
Ngô Bình: “Tôi họ Ngô”.
Ông lão ngẩn ra rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-tro-lai/2274140/chuong-1397.html