Chương 672
Ngô Bình thở dài: “Em cố gắng thương lượng lại với bà ấy được không. Cứ nói anh sẽ giúp con gái bà ấy hồi phục như ban đầu. Còn về hung thủ thì trừng phạt bằng biện pháp phù hợp là được rồi, không nhất thiết phải ra tay giết người”.
Đào Như Tuyết: “Vậy để em thử, nhưng chỉ sợ bà ấy không đồng ý”.
“Được, có tin gì lập tức báo với anh nhé”.
Sau khi cúp điện thoai, anh nói: “Bà ấy đồng ý giải cổ, nhưng chưa chắc đã tha cho hung thủ. Nếu bà ấy không dừng tay thì hung thủ trong vòng một trăm ngày sẽ chết, hơn nữa chết một cách cực kỳ đau đớn”.
Thiệu Bồi Trân cau mày: “Hành Vận là cháu tôi, bố mẹ nó mất sớm, nó do một tay tôi nuôi lớn. Cậu Ngô có thể giúp thương lượng lại với bà ấy không, cố gắng giữ lại cái mạng cho nó”.
Ngô Bình đang định nói gì đó thì một người thanh niên đi vào. Người này có khuôn mặt với đường nét khá sắc, anh ta liếc mắt nhìn quanh rồi cung kính nói với Thiệu Bồi Trân: “Ông nội, ông tìm cháu có việc gì sao?”
Thiệu Bồi Trân gật đầu: “Có một vài việc, ngồi đi”.
Thiệu Hành Vận vừa xuất hiện, Ngô Bình liền nhận ra trên người anh ta vốn không hề có Hoá Huyết Cổ như Đào Như Tuyết nói mà có một loại cổ trùng thao túng tâm lý khác gọi là Khống Tâm Cổ! Tim anh đập nhanh hơn một nhịp, vội vã gọi cho Đào Như Tuyết.
Điện thoại vừa thông, anh hỏi ngay: “Như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-tro-lai/2272641/chuong-670.html