Chuyện lúc nãy Âu Dương Tụ bị ngã là do vô tình sao? Âu Dương Vũ trong lòng cũng có chút nghi vấn. Chẳng lẽ quả thật là ngoài ý muốn?
Âu Dương Vũ không hề có ý định muốn ở cùng với bọn họ thêm một giây một phút nào nữa, đang định xoay người rời đi, lại bị Tôn Diệu Dương gọi lại.
“Ngũ biểu muội, thế nào? Chưa gì đã muốn rời đi rồi? Đừng nha, muội bồi biểu ca một ly đi. Nhanh nhanh nhanh, biểu ca qua đấy.” Nói xong, Tôn Diệu Dương không hề kiêng kị những gì xung quanh nhanh chóng đi qua.
Ở cổ đại này cuộc sống của Âu Dương Vũ cũng không quá hiện đại, ở thế giới của nàng thì nam nữ có thể quàng vai bá cổ kề vai sát cánh đều xem là chuyện vô cùng bình thường,thế nhưng đây lại là thời cổ đại, này là ý gì? Tôn Diệu Dương xem Âu Dương Vũ nàng thành cái loại người gì?
Trong lòng Âu Dương Vũ không hề tức giận, trực giác mách bảo với nàng phải dù biện pháp mạnh để chỉnh đốn tên vô lại này cho đàng hoàng! Nhưng lý trí nói cho nàng biết rằng, sai một ly đi một dặm, cần phải ẩn nhẫn bảo toàn lực lượng đợi đến thời cơ chín mùi nàng xử lý tên ngu ngốc này cũng không muộn, như thế mới có thể khiến người khác phải cúi đầu. Cho nên, cánh tay phải Âu Dương Vũ định giơ lên từ từ buông xuống.
Đối với người như thế, dùng trí là đủ rồi không cần phí lực!!
“Nam nữ thụ thụ bất thân, mong biểu ca tự trọng.” Âu Dương Vũ khóe môi nhếch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-sung-phi-cua-ta-vuong/172735/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.